Nhà thơ Nguyễn Thái Dương và cháu ngoại Mai Khôi
Nguyễn Thái Dương quê ở Đập Đá, An Nhơn, Bình Định.
Công việc hiện nay: Trưởng ban Văn học - xuất bản báo Mực Tím, Khăn Quàng Đỏ, Rùa Vàng, Nhi Đồng Thành phố Hồ Chí Minh.
Hội viên Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh.
Công việc hiện nay: Trưởng ban Văn học - xuất bản báo Mực Tím, Khăn Quàng Đỏ, Rùa Vàng, Nhi Đồng Thành phố Hồ Chí Minh.
Hội viên Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh.
Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam .
Tác phẩm đã xuất bản:
- Bầu trời thơ, hạt bụi thơ (thơ, NXB Văn Nghệ 1987)
- Chút tình riêng thuở ấy (thơ, NXB Trẻ 1988)
- Quanh chuyện viêt văn, làm thơ (tiểu luận, NXB Trẻ 1993)
- Cổ tích về quả banh (thơ, NXB Đồng Nai 1995)
- Tàn trăng (thơ, NXB Đồng Nai 1995)
- Uốn khúc (thơ, NXB Trẻ 2003)
- Khi chúng ta bước đầu cầm bút (tiểu luận, NXB Trẻ 2004)
Giải thưởng:
- Giải Ba thơ năm 1981.
- Gương mặt 20 năm văn học Thành phố Hồ Chí Minh.
- Giải Nhất thơ báo Văn Nghệ Thành phố Hồ Chí Minh năm 1998.
Quan niệm văn học:
Tôi thích góp phần làm nên niềm thăm thẳm một đôi mắt, tôi không thản nhiên chê đôi mắt ấy không có tâm hồn. Tôi thích sẻ chia với nỗi lung linh đang ngắn dần của ngọn nến, tôi không chịu được niềm kiêu hãnh vì sự vẹn nguyên cây đèn cầy không ánh lửa.
BÓNG CẢ
Ngoại chưa bồng được nữa là
Huống gì cố, tuổi trời xa đất gần
Cháu đi đôi gót trong ngần
Cố lê lọ mọ bước chân đã chiều
Cháu làm chiếc gậy dặt dìu bà nương
Chồi non bóng cả yêu thương
Vòng quanh khắp…bốn bức tường reo vui
Lòng bà, cháu ngã vào cười
Là khi bà giả vờ ngồi xuýt xoa
Là khi bà giả khóc òa
Một trời thơ ấu kịp sa xuống trần
Ngụ ngôn, cổ tích…hiện dần
Bà tiên cùng với thiên thần bước ra
Kể rằng ngày xửa chưa xa
Trong gia đình nọ có bà cố yêu…
TÓC NGOẠI
Bao nhiêu sợi tóc trên đầu
Cháu không đếm được mấy màu thời gian
Sợi nào trắng nỗi lo toan
Sợi nào bạc thuở mơ màng nhớ quên
Sợi nào sớm, sợi nào đêm
Sợi nào bớt, sợi nào thêm tuổi đời
Sợi nào lộng gió tinh khôi
Sợi nào bão buốt một thời trung niên
Ngoại đi dăm xứ đôi miền
Khi cheo leo lúc bình nguyên chân mình
Tóc từ sợi biếc bình minh
Đến màu chạng vạng vẫn đinh ninh lòng
Tuổi chiều cõng tuổi hừng đông
Bà trốn cháu, cháu hù ông giật mình
Năm mười, cút bắt, công kênh…
Thời gian quay lại xanh lên mái đầu…
Nguyễn Thái Dương
.jpg)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét