CHUYỆN ĐỜI VỤN VẶT – Truyện ngắn Võ Thụy Như Phương


Hữu không kịp hỏi cuộc sống của Lành ra sao? Về hồi nào? Chỉ cần nghe Lành hỏi “Hữu có gia đình chưa?” là Hữu nói “Chừng nào thấy lo được cho người ta thì mới cưới ”. Ba mẹ Hữu định cư ở Mỹ đã ba năm, còn Hữu quyết định ở lại để chăm sóc nhà cửa, vườn tược. Hữu không chọn cuộc sống ở nơi mà đến tận giờ Hữu còn rất mơ hồ. Để được cuộc sống như thế thì chị hai đã phải làm đám cưới hai lần với hai người đàn ông khác nhau. Mấy chuyện đó thì Lành biết. Lành nhớ rõ ngày đám cưới đầu tiên của chị Hữu, bữa đó chị Hương bận cái soire có đuôi áo dài cả thước. Chú rể Việt kiều bận nguyên bộ vét trắng tinh, cả hai cài hoa hồng màu đỏ trước ngực áo. Đúng là đám cưới kiểu Tây. Lành mê mẩn đứng dựa lan can nhìn mợ nắm tay dắt chị Hương  từ cửa buồng ra trước bàn thờ làm lễ. Chú rể đeo nhẫn cưới rồi hôn lên má cô dâu trước bàn thờ tổ tiên. Bà con hai họ sững sờ, má Lành cũng nóng ran.
Lúc đó Hữu đứng xớ rớ phía sau cô dâu chú rể, người xúng xính bộ vét màu trắng, trên cổ áo thắt nơ xanh. Lành thấy Hữu lọt thỏm trong bộ dạng người lớn. Không như bây giờ da dẻ rám nắng lực điền. Mới có ba năm mà Lành tưởng đâu lâu lắm. Cũng mảnh vườn ngập hoa này, cũng cái khạp nước mẻ miệng có mớ lục bình đèo đuột mà hồi nhỏ Lành hay nói với Hữu: “Lục bình  thì phải trôi sông chớ đem vô làm cảnh ai coi?” Hữu cười cười: “Lục bình nở hoa đẹp lắm, ngoài sông không ai để ý”.
Hữu tay cắp cái rổ có vài cọng cải trời, rau má đất, tay buông cái xẻng nhỏ xúc cỏ xuống đất kêu to: “Trời, đi đâu đây?”. Lành cười cười: “Qua thăm cậu mợ chớ đi đâu”. Hữu với tay lấy cái áo trồng vô người rồi ngoắc: “Vô nhà chơi...” Hữu lạ, không giống lúc Lành tưởng tượng sẽ gặp một chàng trai ốm lỏng khỏng, da trắng xanh gân guốc như hồi đó. Hữu giở ấm trà được ủ bằng trái dừa khô rồi rót cho Lành một ly. Lành có nghe chuyện cậu mợ giận Hữu cả năm trời vì đến ngày lên máy bay sang Mỹ thì Hữu không chịu đi. Hữu không giải thích nhiều, chỉ nói với cậu mợ rằng Hữu sống chỗ lạ không quen, sang bên đó sợ ông nói gà bà nói vịt rồi nạnh ai nấy hiểu, khó mà hòa nhập.

Rồi Hữu chọn cuộc sống và mảnh vườn hương hỏa này. Nơi đây cũng rực vàng hoa sao nhái, cũng hồng nhung,  mãn đình hồng, mười giờ tím ngắt một góc sân. So với hồi cậu mợ còn ở đây thì vườn hoa cũng vậy không thay đổi gì. Riêng căn nhà rộng bằng năm sáu lần nhà của Lành thì Hữu đã dọn hơn một nữa để làm chỗ trọ cho đám học trò nhà xa. Hữu là vậy, học cao đẳng ba năm là ôm sách trở về trường gõ đầu bầy trẻ trong huyện. Mợ nói lương giáo viên ba cọc ba đồng thì Hữu nói cái chữ nó giàu gấp mấy lương. Hễ mợ hỏi sao không ở trường tỉnh dạy cho khỏe thì Hữu nói ở huyện cũng có vất vả gì đâu. Con nít trong đồng còn lội ruộng ra trường để học mà mình nề hà chi cực nhọc?
Nội Hữu vai nhỏ hơn ngoại của Lành nên về vai vế thì Hữu phải gọi Lành bằng chị dù hai nhà có dây mơ rễ má từ thời tám hoánh. Cho đến ngày mợ bắt Hữu gọi Lành bằng chị thì Hữu không nói chuyện với Lành nữa. Mỗi bận Hữu đạp xe ngang nhà Lành thì Hữu đạp thiệt nhanh, không kịp để Lành nhìn thấy lưng áo. Cũng như những hôm nhà ngoại Hữu có giỗ, Lành vô nhà phụ dọn đám, gói bánh, rửa chén, Hữu ngồi nhổ lông gà ngay đó mà cũng coi như không có mặt Lành. Lúc đó Lành nghĩ chắc con trai trổ giò, bể tiếng nên mới “ba lơn” như vậy.
Rồi Lành méc mợ, Lành nói với mợ sao tự dưng Hữu không nói chuyện với Lành. Mợ rầy Hữu trước mặt Lành, biểu phải nói chuyện rõ ràng, chị ra chị, em ra em. Cuối cùng thì Hữu cũng gọi Lành bằng chị khi dì hai của Hữu nhờ mợ đánh tiếng hỏi Lành về làm dâu nhà dì. Ở quê, hễ ai đánh tiếng trước thì xem như con gái nhà đó đã là dâu nhà mình. Chỉ cần chờ người lớn xem ngày tốt rồi bước qua dạm hỏi. Chưa đầy một tháng sau là làm lễ đón dâu. Cô dâu túm hai vạt áo dài, xắn quần sa tanh bước xuống ghe tam bản ngồi xổm bên cạnh chú rể mà nước mắt vắn nước mắt dài, mascara lem hết viền mắt, y như trẻ con chơi bài cào quẹt lọ nghẹ lên mặt vậy.
Lành không ưng kiểu lấy chồng như thế nên Lành cũng ít qua nhà cậu mợ hơn. Nhà nội Hữu có đám giỗ Lành cũng tìm lý do để không vào dọn nữa. Ngoại rầy, nói con gái lớn tồng ngồng giỗ quải không đi người ta cười thúi đầu. Lành kệ. Thời buổi này không ai lấy nhau vì người lớn hết. Lành thấy má, thấy dì và mấy đứa con gái trong xóm. Ai cũng đến ngày cưới mới nắm tay người dưng kêu bằng chồng. Về bên đó thì gánh vác cuộc sống bên chồng, sinh con đẻ cái. Bán mặt cho đất bán lưng cho trời, quanh năm chỉ thấy ruộng đồng, không biết phố, không biết chợ, không một lần được chạm tay vào thành thị.

Thế là Lành đi. Ngoại rấm rứt dúi nải chuối cau vào giỏ đệm. Trái mít chín cây nhỏ bạn bưng qua thơm nứt cả chuyến xe tốc hành về thành phố. Trong túi áo Lành nhét chục tờ giấy mười ngàn ngoại cho, bên ngoài ghim kim tây thiệt kỹ. Hữu không nói không rằng, bưng cái khạp mẻ miệng xuống biền thả đám lục bình tím rịm ra sông.
Lành vân vê cái ly xay chừng ám trà vàng vàng rồi kể cho Hữu nghe về những chuyến công tác dài ngày của chồng, về những món quà đắt tiền chồng mua tặng ở tận trời Âu, kể về cuộc sống của đứa con gái lấy chồng thành phố không phải gánh vác gia đình chồng, chỉ mỗi việc lo cơm nước và rảnh rang đi học gia chánh. Những gì Lành kể thì Hữu có biết qua trên báo chí, ở những mục nhỏ to tâm sự. Đa phần phụ nữ thành phố đều có cuộc sống như vậy, cô đơn hay hạnh phúc tùy cách người ta chọn, chắc không riêng gì Lành. Huống chi chuyện hồi đó một mình Lành đem đôi bông tai qua nhà dì hai trả lại đã chứng minh chuyện Lành quyết liệt đi thành phố đến độ nào. Cả nhà dì chưng hửng, anh Út của Hữu nhậu say nằm miết ngoài biền đến nửa tháng trời. Má Lành vừa bưng trà rượu sang tạ lỗi với  nhà trai xong lại tất tả chống xuồng chở ngoại đi vô đồng hồi lại thiệp mời đám cưới. Hữu cũng có ngồi nhậu với anh Út hết mấy hôm, lúc đó anh Út say khướt, ảnh nói ảnh thương Lành hết biết. Nghe ảnh khóc kể đến đâu nước mắt Hữu chảy dài đến đó. Không biết vì tội nghiệp ảnh hay nguyên do nào khác vì lúc đó Hữu cùng say mèm.

Chiều, má chồng Lành gọi điện thoại biểu lên gấp. Hữu bứng bụi mười giờ, túm chặt đất rồi cho vào túi xốp đưa cho Lành: “Đem về trển trồng cho vui, cho tui gởi lời thăm người ta”.
Lành đón xe lên mà không mảy may chuyện xách hành lý. Túm hoa mười giờ Lành cho ra cái gáo dừa, vùi miếng đất rồi treo lên song cửa sổ gian nhà giữa hồi chạng vạng đêm qua. Treo đó để thấy hoa nở là biết trưa trờ trưa trợt mà lo nấu cơm. Từ rày về sau chắc Lành lại nấu cơm cho ngoại như trước. Nghĩ đến đó rồi Lành ngả người ra ghế, Lành cố sắp xếp cuộc sống của một người đàn bà đang quá rảnh rang vì chồng đi công tác châu Âu dài ngày, sắp xếp lại lần nữa cho câu chuyện của Lành thật logic, logic đến nỗi Lành không còn phân biệt được đoạn đời nào tưởng tượng (hay khát khao) và đoạn nào là cuộc sống thật của Lành.
 ***
Lành bắt xe ôm đi thẳng ra phòng công chứng. Cặp vợ chồng bên mua nhà đã đợi sẵn. Lành ký giấy, lăn tay cho hoàn thành thủ tục mua bán rồi quày quả ra về. Má chồng nhét vào tay Lành một cọc tiền polyme xanh lá được cột dây thun cẩn thận rồi nói: “Con cố gắng, để má lo cho nó khỏe mạnh rồi về chí thú làm ăn, chỉ mong nó không tái nghiện....”
TP. HCM 04/05/2012
Võ Thụy Như Phương


Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

6 nhận xét:

  1. Em sang đọc truyện của mình đây ạ hihihi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chào em,
      Lâu quá không thấy em ghé thăm nên cũng cố gắng tìm. Chúc em có những sáng tác mới, hay! Thân mến!

      Xóa
    2. Em cảm ơn anh ạ. Chúc anh cuối tuân vui hihi

      Xóa
    3. Phương ơi, anh thì ngày nào cũng vui vì anh sợ buồn lắm. Chỉ mong em đừng quên Hương Quê Nhà! Chúc em có nhiều sáng tác mới, hay! Thân mến!

      Xóa
  2. hihihi truyện này có trên tuần báo văn nghệ Tp số ra thứ 5 ngày 20/9 đó anh hihihi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng rồi! Anh đã thấy trên mục điểm báo của Phong Điệp. Em sắp xếp gửi anh vài truyện để giao lưu cùng thân hữu nhé! Chúc vui! Thân mến!

      Xóa