TIẾNG ĐÊM – Thơ Nguyễn Hữu Duyên


dựa cái gánh bún
nuôi mấy dòng tạp bút
viết để giải bày, chia sẻ những buồn vui
đêm tha hương sao giấc ngủ cứ chơi vơi
cái nỗi nhớ quê nát ra từng mảnh
tiếng chim kêu nửa khuya như khóc
không, âm thét của cô đơn
tạo hóa ơi, xin người dịch chuyển
 hãy chỉ là ngày và nắng ấm
nếu còn đêm xin mãi tròn trăng.

Thủ Dầu Một, 03/09/2012
N.H.D

Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

6 nhận xét:

  1. Bài thơ hay lắm! Cảm động và buồn theo!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chào Mây,
      Buồn và nhớ quê nên viết vài dòng! Cảm ơn Mây đã đọc và chia sẻ! Thân mến!

      Xóa
  2. Đọc lại lần nầy càng thấy hay hơn.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn Mây đã rất quan tâm đến Hương Quê nhà. Chúc Mây vui, khỏe! Thân mến!

      Xóa
  3. “dựa cái gánh bún, nuôi mấy dòng tạp bút“. Mộc mạc mà sao chất chứa bao nhiêu tình.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chào anh Tài,
      Bao năm tôi tha hương, nhưng chưa bao giờ tôi có cảm giác như cái đêm tôi viết ra những dòng như vậy trên đất Bình Dương. Cái gánh bún thật mỏng mảnh, nhưng tôi phải dựa vào đó để đánh cược với cuộc đời mình. Cái tỷ lệ rất nhỏ của sự may mắn đã đến với tôi. Cảm ơn anh đã chia sẻ!

      Xóa